Vì cứu mẹ mà vợ tôi bị ô tô đâm chết, đám tang nghe lời kể của con gái 3 tuổi, tôi báo cảnh sát bắt mẹ…

45

Mẹ tôi luôn không thích vợ tôi vì vợ tôi sinh con đầu lòng là con gái, không những thế, một lý do khác là khi tôi cưới vợ tôi, mẹ tôi đã lấy bát tự của hai chúng tôi đi xem. Kết quả là thầy bói nói rằng mẹ tôi và vợ tôi khắc nhau, không thể sống cùng nhau, nếu không một người sẽ gặp nguy hiểm!

Mẹ tôi đặc biệt tin những gì thầy bói nói, khi đó mẹ nhất quyết không cho chúng tôi kết hôn. Nhưng lúc đó vợ tôi đã mang thai hơn nữa tôi và vợ đã có 4 năm bên nhau, tình cảm sâu đậm, sao có thể nói đứt là đứt được. Mặc kệ những lời mẹ nói tôi nhất quyết đòi lấy vợ tôi hoàn thành trách nhiệm đối với đứa bé trong bụng. Sau đó mẹ tôi cũng hết cách khuyên ngăn tôi, tôi và vợ cuối cùng cũng lấy được nhau.

Sau khi kết hôn, tôi mua một căn nhà ở thành phố, đó là tiền của tôi và vợ một đồng cũng không lấy của cha mẹ nên tên trên sổ đỏ cũng là tên của hai chúng tôi. Cha mẹ tôi cũng rất ít khi đến nhà chúng tôi, khi biết vợ tôi sinh còn gái họ càng ít đến hơn.

Cho đến gần đây, mẹ tôi bị bệnh, mà ở quê điều kiện không tốt nên tôi mới đón bà lên thành phố sống cùng chúng tôi cho tiện bề chăm sóc và chữa trị bệnh cho bà.

Chúng tôi rất mong đứa bé tiếp theo là con trai và chờ đời con lớn lên từng ngày trong bụng mẹ trong niềm hạnh phúc, hân hoan.

Hôm đó mẹ tôi đến thành phố tái khám, lần này vợ tôi đưa mẹ đi bệnh viện, tiện thể làm kiểm tra thai định kỳ luôn. Nhưng lần này đi tôi không bao giờ gặp lại vợ và con nữa.

Mẹ tôi nói vợ tôi vì thấy ô tô đang lao đến mới chạy đến đỡ cho bà. Vợ tôi qua đời, lúc biết tin tôi không dám tin đó là sự thật, tôi đau khổ đến mức không thể chịu đựng được, tôi còn rất yêu cô ấy, tôi không nỡ rời xa cô ấy.

Ngày tang lễ của vợ tôi, bầu trời mưa lăn phăn như thể Ông Trời cũng đang tiếc thương đưa tiễn cô ấy. Con gái tôi cứ một mực khóc đi tìm mẹ nói: “Bà nội đẩy mẹ ra ngoài, mẹ con đâu, trả mẹ cho con”.

Nghe những lời con gái nói, tôi sững lại nói nói là bà nội đẩy mẹ, chuyện gì thế này, tôi đi tìm mẹ tôi hỏi rõ sự việc, mẹ tôi nói lời trẻ con, tôi tin làm gì.

Nhưng tôi không thể nào tin được những lời bà vừa nói, trẻ con không biết nói dối hơn nữa không phải bà nói vì đỡ cho bà nên vợ tôi mới bị xe đâm sao.

Tôi nhanh chóng lấy điện thoại gọi 110 đến bắt mẹ tôi điều tra. Cuối cùng mẹ tôi nói với tôi: “Mẹ sắp bị nó hại chết rồi, con không thấy sao, sức khỏe của mẹ càng ngày càng yếu, nó không chết thì mẹ chết đấy, hai mẹ con nó đều là hung tinh, mẹ không giết nó thì Tử Thần sẽ đến tìm mẹ”.

Tôi không thể trụ vững được khi nghe những lời mẹ tôi nói, sao mẹ tôi lại độc ác như vậy? Hai mạng người, đó lại còn là cháu bà, hơn nữa sức khỏe mẹ tôi cũng không phải là quá yếu, không phải là bệnh nặng chết người, chỉ là bệnh nhẹ, chữa trị rồi sẽ hết.

Tất cả là tại tôi, lẽ ra tôi nên biết mẹ tôi không ưa vợ tôi, tôi không nên để cô ấy đưa mẹ tôi đi viện rồi để bà hại chết cô ấy, tôi có lỗi với cô ấy, có lỗi với đứa bé còn chưa chào đời và có lỗi với cả con gái tôi!

Ngọc Mẫn

XEM THÊM

5 người châm lửa tự thiêu sống và sự thật khiến triệu người bàng hoàng

Năm 2001, tại quảng trường Thiên An Môn xảy ra vụ “tự thiêu” của 5 người và sự thật khiến ai cũng bàng hoàng.

Cụ thể, ngày 23/1/2001, tức ngày 13 Tết Nguyên đán, tại quảng trường Thiên An Môn đã xảy ra vụ “tự thiêu” của 5 người. Thông tin này nhanh chóng được giới truyền thông Trung Quốc liên tục đưa tin. Trong đó một nạn nhân là bé Lưu Tư Ảnh mới chỉ 12 tuổi.

Với sự phát triển của các phương tiện truyền thông, con người đang tiếp xúc với nhiều nguồn thông tin đa dạng và nhanh nhạy hơn. Tuy nhiên cùng với đó, nguồn gốc và chất lượng của thông tin cũng trở nên khó kiểm soát.

Tờ Tân Hoa Xã liên tục đưa tin về sự kiện này, chỉ 2 giờ đồng hồ sau khi sự kiện phát sinh đã đăng bản tin tiếng Anh, tốc độ nhanh chóng. Một tuần sau, tờ “Nhân dân Nhật báo” đăng bài chi tiết hơn nữa, đáng chú ý là trong bài báo này, số người tự thiêu đã tăng từ 5 người lúc trước lên đến 7 người.

Nạn nhân Vương Tiến Đông trong vụ tự thiêu tại Thiên An Môn.

Vụ việc chấn động đã thu hút được sự quan tâm của giới truyền thông thế giới khi nhiều người bắt tay điều tra để làm rõ sự thật về vụ tự thiêu này.

Một trong số đó là cuốn phim tài liệu “Lửa giả” (False Fire) của đài Truyền hình Tân Đường Nhân đã vạch trần màn kịch “Tự thiêu tại Thiên An Môn”. Ngày 8 tháng 1 năm 2003, trong hơn 600 bộ phim tham dự Liên hoan phim và truyền hình Columbus, bộ phim này đã được nhận giải thưởng danh dự (Trung tâm tư liệu Đại Kỷ Nguyên) vào tháng 1 năm 2001.

Không chỉ dừng lại đó, sự thật kinh hoàng vụ tự thiêu được phơi bày người ta còn phát hiện sự đàn áp dã man, đỉnh điểm là mổ sống cướp nội tạng hàng chục nghìn người lấy tim, gan, thận bán kiếm lợi nhuận của quan chức Đảng Cộng Sản Trung Quốc mà nạn nhân chính là các học viên Pháp Luân Công. Những người sống theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhân.

Cựu Chủ tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân.

Giang Trạch Dân, cựu lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), đã ra lệnh đàn áp Pháp Luân Công vào ngày 20 tháng 07 năm 1999. Để biện minh cho cuộc đàn áp, ĐCSTQ đã liên tục lan truyền những tuyên truyền vu khống phỉ báng Pháp Luân Công, và kích động lòng hận thù đối với các học viên. Sự tuyên truyền mà khiến nhiều người bị lừa nhất là “vụ tự thiêu Thiên An Môn giả mạo.”

Thu Huyền (TH)

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here