Ép Duyện- Chap 5

34

Sáng hôm sau, thằng Thịnh dậy trước vì chuông điện thoại kêu ầm ĩ. Mẹ thằng Thịnh, hoặc cũng có thể nói là mẹ chồng cái Huyền gọi tới. Thằng Thịnh bắt máy một cách uể oải:

“-A lô, mẹ à?”

“-Tao đây. Hôm nay qua nhà ăn bữa cơm lại mặt, nghe chưa?”

“-Vầng.” thằng Thịnh ngáp rõ to.

“-Gần chín giờ rồi… mà mày vừa mới ngủ dậy đúng không?”

“-Ớ, sao mẹ biết?”

“-Gớm, tao còn lạ gì cái giọng đấy. Vậy cái Huyền đâu rồi?”

“-Đang ngủ mẹ ạ.”

“-Úi, đêm qua chúng mày làm cái gì mà ngủ khiếp thế. Thôi, khổ thân nó, mày cứ để nó ngủ đến trưa rồi hẵng gọi dậy chở qua đây. Thế nhé, vậy là tao lại phải bảo bác Thơm làm thêm con gà tần để tẩm bổ rồi.” bà Sương ở đầu kia điện thoại cứ ngồi tủm tỉm rồi cúp luôn, trong lòng hồ hởi.

Thằng Thịnh còn chưa kịp nói “ơ kìa” thì mẹ nó đã tút tút. Vậy là hiểu lầm rõ rồi. Mà thôi kệ, như vậy thì có lẽ mẹ sẽ không nghi ngờ nó. Thằng Thịnh vào nhà tắm, vừa đánh răng vừa nhìn cái bàn chải và cốc đánh răng của cái Huyền. Giống y của nó, khác mỗi màu. Thực ra, tất cả chi tiết trang trí trong ngôi nhà này từ ngoài sân đến phòng ngủ đều là một tay bà Sương và con Thương (em gái thằng Thịnh) làm. Nói chung là thằng Thịnh chẳng thiết tha gì cả. Giờ nó mới để ý trong nhà có khá nhiều vật dụng đôi.

Lúc đầu, thằng Thịnh bó tay bó chân vắt óc cũng không thể hiểu được sao cả nhà nó lại ủng hộ cuộc hôn nhân này đến vậy. Nhất là con Thương, rõ ràng lúc đầu nó cũng can dự hay ý kiến gì với chuyện của thằng Thịnh và chị Ngọc, thằng Thịnh cứ tưởng nó ngấm ngầm ủng hộ. Vậy mà nghe nói anh nó chuẩn bị đám cưới với Huyền phát là nó hăm hở tham gia từ A –> Z. Nhất là cái hôm đi chụp hình cưới cũng nằng nặc xin đi cùng, tưởng là để lo lắng, chăm sóc cho anh nó, sợ anh nó đi nhiều mệt mỏi. Hóa ra là tay cứ chăm chăm cái gậy selfie để livetream, chụp hình với cô dâu. Đã thế còn làm quả cap cái gì mà “ông anh xấu xấu bẩn bẩn lại vớ được ngay bà chị dâu trẻ xinh đáo để”. Mãi đến hôm rước dâu, lúc chỉnh comple cho thằng Thịnh, con Thương mới bảo:

“Em là khách quen của Huyền, con bé nói chuyện dễ thương lắm. Hí hí, trông anh như này mà câu ngay được hotgirl, em không ngờ đấy, vậy mà không bảo em sớm.”

Thằng Thịnh đánh răng rửa mặt xong, đi ra ngoài, cái Huyền vẫn đang nằm bẹp dí trên giường. Chắc tại đêm qua thức muộn quá, tận 3h sáng cơ mà, xem xong phim hoạt hình kia còn nhảy sang xem mấy phim khác. Thằng Thịnh mở rèm cửa ra, ánh sáng mạnh rọi thẳng vào phòng. Cái Huyền khiến thằng Thịnh có cảm giác rất gần gũi, giống như cô em nhà bên vậy, chỉ có điều, cô em nhà bên sẽ không nằm ngủ cạnh nó và đeo cặp nhẫn cưới cùng nó. Nó bước đến bên giường, vỗ vỗ vào cái ụ chăn:

“-Dậy, dậy đi, dậy đi Huyền ơi.”

Cái Huyền lại càng cuộn sâu vào trong chăn hơn. Kệ vậy, để trưa gọi rồi chở sang nhà bố mẹ ăn một thể. Điện thoại lại “ting ting” liên hồi. Chị Ngọc nhắn:

“Trưa nay anh có qua đây được không? Em nấu cháo hạt sen ngon lắm.”

Thằng Thịnh nhắn lại:

“Trưa nay anh phải về ăn cơm ở nhà bố mẹ. Em và Mít ăn với nhau nhé.”

“Vâng.”nhắn cụt lủn.

Thằng Thịnh biết chị Ngọc không vui rồi. Nó thừa biết chị Ngọc nấu cháo vì nó vì nó thích ăn món ấy. Nhưng mà vì đại sự, nó mà để lộ ra bất cứ sơ hở gì là chết ngay, bà Sương tinh lắm.

Đến 11h trưa, không cần thằng Thịnh gọi cái Huyền cũng tự bò dậy. Thề là nó chưa bao giờ thức khuya như thế cả. Đêm qua nó còn ngủ quên lúc nào không biết, chưa kịp xem cái kết phim. Thằng Thịnh đang ngồi dựa vào thành giường lướt facebook ở bên cạnh.

“-Sao anh không gọi em dậy?”

“-Anh gọi mà em vẫn ngủ đấy chứ. Mà em đánh răng rửa mặt đi rồi anh chở sang nhà bố mẹ ăn cơm.”

Cái Huyền tút tát nhanh nhanh chóng chóng. Nói gì thì nói, lần đầu tiên ăn cơm ở nhà chồng cũng phải vào phụ cái gì đấy, chắc giờ sang vẫn còn kịp. Thằng Thịnh thì khác hẳn cái Huyền, lững tha lững thững, ung dung như kiểu chuẩn bị chở vợ đi ăn hàng. Cái Huyền sốt ruột, giục:

“-Nhanh nhanh lên. Chậm thế, nhỡ không kịp mất.”

“-Không kịp cái gì?” thằng Thịnh khó hiểu.

“-Nhỡ đến đấy mọi người nấu xong hết rồi thì sao, em lỡ đến muộn xong mọi người lại nghĩ thái độ em xanh chín.”

Cái Huyền còn trẻ thật, nhưng nó đối nhân xử thế thì khéo lắm. Sẵn con nhà buôn bán mà nó cũng bán hàng riêng, không khéo miệng thì có mà ngáp ruồi từ sáng đến tối cũng không có khách. Thằng Thịnh thì không nghĩ nhiều, nó cười cười:

“-Ôi dào, bố mẹ anh thoải mái lắm. Căng làm gì. Mẹ anh còn bảo để em ngủ thêm đấy.”

“-Kệ, biết đâu được. Anh nhanh lên cái!”

Đến nơi, tóm lại là vẫn không kịp. Lúc ấy, cái Huyền chỉ có duy nhất một ý nghĩ trong đầu: thôi, bỏ mẹ rồi! Vào phòng ăn, mọi người đã ngồi đông đủ cả. Cái Huyền ngượng ngùng chào cả nhà. Trái với suy nghĩ của nó, gia đình thằng Thịnh, nhất là bà Sương đon đả đến lạ.

“-Nào nào,người một nhà rồi thì còn ngại gì nữa. Cái Huyền ngồi vào nhanh lên.”

“-Đâu? Huyền thích ăn món gì con? Để mẹ gắp cho nào!”

“-Đây nhé, con gà tần là vì cái Huyền đấy. Ăn vào cho sức đi con!”

“-Kìa Huyền, ăn đi con! Sao ngượng thế?”

(Cách tìm facebook của An là gõ An An kèm theo tên phụ Cành Mai Trao Ai là ra nha)

“-Thằng Thịnh, mày không gắp cho vợ mày miếng nào à? Gắp ngay cho cái Huyền một miếng!”

(Cách tìm facebook của An là gõ An An kèm theo tên phụ Cành Mai Trao Ai là ra nha)

Cái Huyền đâm ra hơi sợ vì bị quan tâm hơi quá, nhiều cũng phải cố nuốt trôi. Đang dở bữa cơm thì chuông điện thoại thằng Thịnh reo lên. Thằng Thịnh định ra ngoài bắt máy thì bà Sương quắc mắt, cái Huyền nhìn còn thấy sởn gai ốc:

“-Mày đi ra đấy làm gì? Nghe luôn trong này đi không được à?”

“-Ơ mẹ hay nhỉ, con ra ngoài nghe điện thoại của bạn tí. Mọi người đang ăn cơm, con sợ làm phiền thôi mà.”

Bà Sương không nói gì, quay sang tiếp tục bồi bổ cái Huyền. Thằng Thịnh toát mồ hôi hột, bấm nghe:

“-A lô, mày à? Gọi làm gì thế? Tao đang ăn cơm, thế nhé. Tao cúp đây!”

Đầu dây bên kia, chị Ngọc im lặng nhưng vết thương lòng như bị ai xé toạc ra rồi đâm thêm mấy nhát vào phần da non yếu ớt. Chị lặng người, cuộc gọi ngắt kết nối. Đời bạc thế đấy! Người ta hắt hủi chị, ghét bỏ chị, chế giễu tình cảm của chị vì chị đến với Thịnh khi không còn trọn vẹn thanh xuân,vì đứa con gái tội nghiệp không có bố của chị. Chị vẫn còn nhớ như in cái giây phút bà Sương trả túi quà cho chị kèm theo nụ cười cay độc:

“-Cháu đến đây một lần là đủ rồi. Cô hy vọng không có lần thứ hai. Và mong cháu về, suy nghĩ kĩ về chuyện của mình về Thịnh, nhé.”

Còn bây giờ thì sao? Chắc cô bé tên Huyền ấy đang được tiếp đón thân mật và nồng nhiệt lắm. Vì cô ấy trẻ và chẳng có gì ràng buộc. Rõ ràng, chị thua cô ta quá lớn. Chị Ngọc chảy nước mắt, chua chát nghĩ.

Tác Giả  : AN AN

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here