Ép duyện – Chap 4

31

Đúng như cái Huyền dự đoán, tầm chiều tối, thằng Thịnh thay quần áo rồi lái ô tô ra ngoài gara. Cái Huyền đứng ở trên tầng, nhìn từ đầu đến cuối. Điện thoại nó “ting ting”: “Tối anh ăn cơm nhà bạn, mười giờ anh về.”

Nó cười khẩy. Lại còn tự biết thông báo cơ đấy. Mà thằng Thịnh có nói hay không thì nó cũng chẳng quan tâm.

Thằng Thịnh lái đến một cái ngõ nhỏ, đỗ xe ở ngoài rồi đi sâu vào trong. Rất tự nhiên, nó mở cửa vào căn nhà ba tầng quen thuộc. Thằng Thịnh còn chưa kịp cởi giày, con bé Mít đã từ trong nhà chạy ra như tên lửa, ôm chầm lấy thằng Thịnh. Rồi cái miệng bé xinh véo von:

“-Bố Thịnh về rồi! Mít nhớ bố lắm đấy! Mẹ Ngọc ơi, bố Thịnh đi công tác về rồi!”

Con bé í ới. Đoạn, một người phụ nữ bước ra từ trong bếp, trên cổ còn đeo tạp dề Hello Kitty hồng chóe. Chị mỉm cười nhẹ nhàng:

“-Anh vào đây nhặt rau hộ em với, để em chiên trứng.”

“-Ừ ừ, anh vào ngay đây. Mít, bỏ tay ra để bố vào nào.”

Con bé rất ngoan, liền bỏ tay ra ngay lập tức rồi chạy đi xem ti vi. Trẻ con mà, rất dễ bị hấp dẫn bởi mấy thứ hoạt hình. Trong bếp trở thành không gian riêng của hai người.

“-Cô ấy có biết anh đi đâu không?”

“-Anh bảo là ăn cơm ở nhà bạn.”

Chị lắc đầu, cười bí ẩn, rồi bảo anh:

“-Rửa tay xong vén tóc hộ em.”

Phần tóc rủ xuống được vuốt ra đằng sau, để lộ ra bên mặt với các đường nét mềm mại và đôi mắt cười lấp lánh. Chị làm ra vẻ bí hiểm:

“-Lại đây em bảo cái này. Ghé mặt vào đây, em thì thầm thôi.”

Anh vừa giơ mặt lại gần, chị hôn chụt một cái lên má. Anh bật cười thành tiếng, giơ ra bên mặt còn lại:

“-Hôn nốt bên này cho cân.”

Chị trêu:

“-Đây mơi mơi thôi. Còn lâu mới hôn hết nhé. Mà em baot thật, trực giác phụ nữ mạnh lắm, thế nào rồi cô ấy cũng thấy nghi cho mà xem.”

“-Đến đấy rồi tính.”

“-Mẹ anh đỡ đau chân chưa?”

“-Rồi, cái thuốc hôm trước em bảo hiệu quả thật. Mẹ anh thích lắm.”

“-Em đã bảo rồi mà.”

Cả ba người ngồi quây quần lại ăn cơm như một gia đình hạnh phúc thật sự. Con bé Mít cứ một câu “bố Thịnh”, hai câu “bố Thịnh” làm chị Ngọc mắng yêu nó:

“-Có bố rồi quên mẹ đúng không?”

Con bé vội xua tay:

“-Không không không, con chỉ yêu bố nhỉnh hơn mẹ có một tí thôi, một tí thôi ấy mà.”

Thằng Thịnh ngồi chơi chán chê, thoáng cái đã đến 9h30. Nó chuẩn bị về nhà. Con bé Mít thấy bố cầm chìa khóa ô tô thì cứ ôm lấy chân thằng Thịnh, chị Ngọc phải nói dối là bố đi trực cơ quan nó mới nghe.

Thằng Thịnh về, nhà vẫn còn sáng trưng. Cái Huyền đang nằm trên giường, dán vào cái điện thoại, thỉnh thoảng cười khúc khích, thằng Thịnh vào phòng cũng không ừ hử gì cả. Thằng Thịnh cũng im lặng lấy quần áo đi tắm. Trong đầu nó bỗng miên man ý nghĩ: cưới Huyền liệu có phải quyết định đúng đắn? Trước đây, thằng Thịnh luôn coi rằng hôn nhân chỉ thực sự nên diễn ra khi cả hai đều yêu nhau, đặt bút xuống kí giấy đều là tình nguyện một lòng. Thế mà bây giờ nó phải dùng hôn nhân để che đậy một mối tình vụng trộm. Nó cười khổ. Thực ra, nó cũng áy náy với cái Huyền. Cái Huyền còn trẻ, xinh đẹp lại tự lập, nó xứng đáng có một mái ấm với người đàn ông khác mà nó thương, hơn là thằng Thịnh.

Thằng Thịnh yêu chị Ngọc thật lòng. Chị Ngọc hơn thằng Thịnh hai tuổi, từng bị sở khanh lừa nên phải làm mẹ đơn thân. Bé Mít năm nay mới năm tuổi, con bé quý thằng Thịnh lắm, cứ tự nhận thằng Thịnh là bố. Chị Ngọc đẹp, nhưng cái chính là lại khéo, nết na, thằng Thịnh chết mê chết mệt chị ở điểm ấy. Nhưng bố mẹ thằng Thịnh lại không vừa mắt chị Ngọc. Mẹ nó bảo chị Ngọc má cao sát chồng, đã thế lại còn có con trước với thằng khác, rồi lớn tuổi hơn thằng Thịnh. Nói chung là ti tỉ lí do để không cho thằng Thịnh được yêu chị Ngọc, chứ nói gì là lấy. Mà bố thằng Thịnh nghe vợ, ông cũng sẵn bị bệnh tim, cả nhà không ai dám làm ông kích động bao giờ. Chính vì thế, thằng Thịnh phải giả vờ yêu bao nhiêu đứa để che mắt bố mẹ. Rồi đến khi bố mẹ ép cưới, thằng Thịnh không làm sao được mới tự nhiên nghĩ đến cái Huyền, mới buột mồm bảo là không thì cưới nó. Ai ngờ bố mẹ thằng Thịnh đi hỏi cưới thật, mà cũng thật đau khổ khi cái Huyền lại đồng ý lấy. Cuộc hôn nhân này ngay từ đầu đã chẳng ra sao cả, Thằng Thịnh nghĩ.

Thằng Thịnh tắm xong, mặc quần áo rồi lên giường nằm. Chẳng hiểu nó nghĩ gì mà lại mở laptop lên, hỏi cái Huyền:

“-Này, Huyền ơi.”

“-Gì anh?”

“-Xem phim không?”

“-Phim gì anh?”

Thằng Thịnh nhìn bừa một cái tên rồi nói:

“-50 Sắc Thái Đen.”

“-50 Sắc Thái Đen á?”

“-Ừ.” thằng Thịnh gật đầu chắc nịch, nó còn đang mải theo dõi phản ứng của cái Huyền nên còn chẳng thèm đọc nội dung phim.

Cái Huyền tò mò quay sang:

“-Anh định cùng em xem phim này thật à?”

“-Ừ, em không thích à?” thằng Thịnh khó hiểu.

“-Anh đã xem nội dung phim chưa đấy?”

“-À…anh, chưa.”

“-Lạy bố, xem đi cái. Suýt nữa thì tưởng có ý đồ đen tối gì.”

Thằng Thịnh xem xong, câm nín. Lần này, nó quyết chọn một phim thật thật “chong xáng”. Quả nhiên…

“-Huyền ơi.”

“-Xem phim đi.”

“-Chắc 50 Sắc Thái Xám à?”

“-Không, phim này trong sáng mà.”

Hai người lớn, trong một căn phòng, trên một chiếc giường, xem hoạt hình cười sằng sặc như lũ điên.

Tác Giả  : An An

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here